Đi trên quốc lộ 1A, hay đi trên đường sắt Bắc Nam, người ta dễ dàng nhận ra Ninh Thuận với những cánh đồng khô hạn trải dài và những bụi xương rồng lúp xúp. Từ ga Tháp Chàm, ga xe lửa của thành phố Phan Rang – Tháp Chàm, có thể nhìn thấy cụm tháp Pô Klong Garai ngạo nghễ đứng trên đồi Trầu, trong nắng và gió khắc nghiệt. Cụm tháp Hoà Lai đứng kề sát quốc lộ 1A, cũng trong cùng cái nắng dằng dặc khiến đất trời bạc trắng
 |
Pô Rome trầm tư |
Nhưng rất nhanh, chiều vừa xuống là những làn gió mang theo hơi nước mát rượi của biển cả ào ạt thổi, bầu trời chiều trong vắt và không gian đầy gió dịu mát. Trong nắng chiều vàng như mật ong, những đồng cỏ, đồng nho và lúa xanh ngắt, thoáng bóng xương rồng, bồn bồn lá màu bàng bạc và tán me xanh sẫm, như một tấm thảm dài tựa lên những dải núi lam phía xa. Đàn bò về chuồng, những con bò hiền lành lẽo đẽo đi theo con đầu đàn đeo chiếc mõ gỗ, mỗi bước đi lại kêu lóc cóc; theo sau là chú bé chăn bò đen nhẻm mắt to lơ đãng. Những con dê tự tìm đường về nhà và đàn cừu thơ thẩn đi dọc theo những con đường lúc này đã vắng bóng người. Vào mùa khô, khoảng từ tháng 12 đến tháng 8, những người chăn cừu chất rơm lên những bụi xương rồng và đốt cho cháy sạch gai, đàn cừu kiên nhẫn đi sau ăn những bụi cây chín, không gian về chiều đượm mùi hăng hắc của nhựa xương rồng. Chính lúc đó, bạn thấy được vẻ đẹp đặc biệt của mảnh đất tưởng khô cằn này.